Chapter 24: Let’s Settle This In Court
Giotto rên nhẹ khi tỉnh lại. Anh chớp mắt, cố gắng làm quen với ánh sáng trên trần nhà. Dạ dày anh vẫn còn đau, tuy không còn dữ dội như trước. Trong lòng, Giotto tự hỏi mình đã ngất đi bao lâu. Sau khi cử động một chút, anh kết luận rằng bọn bắt cóc đã lấy cái áo măng tô của anh để dễ dàng trói tay và chân trước khi quăng anh xuống đất. Vị boss Vongola nhanh chóng nhìn ra xung quanh để tìm vài dấu hiệu và đã ngạc nhiên khi nghe tiếng hét của G từ phía sau, điều làm anh khá mừng.
“G, có chuyện gì thế?” Giotto hỏi, lấy được sự chú ý của người đầu đỏ. Không khó để tưởng tượng ra được khuôn mặt khó chịu của bạn mình từ tông giọng của anh ta.
“Bọn nhóc đó bắt tất cả chúng ta và chẳng chịu thả ra!” G gào lên.
“Tất cả chúng ta? Thế có nghĩa là…” Giọng Giotto nhỏ dần khi anh thấy Knuckle và Asari bị trói với nhau đối diện giống như với bọn anh. Trang phục của họ rách bươm như vừa bị cào xé bởi mấy con thú nguy hiểm. Nhưng, điều làm Giotto ngạc nhiên nhất là tình trạng của Lampo, Alaude và Daemon: Họ đang bị treo tòng teng trong một cái lưới được móc trên trần nhà.
Anh chớp mắt. “Điều gì đã xảy ra với các cậu thế này?”
“Ha ha ha, bọn tớ có vài trận đấu tay đôi không được hên lắm với mấy con thú. Cậu nên thấy chúng. Chúng biết sử dụng lửa Dying Will đó,” Asari cười trong khi Knuckle gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
“Đồ ngốc, đây không phải là lúc để cười,” G hét, làm Asari cười cười xin lỗi.
Giotto, ngược lại, cảm thấy rất bối rối. Từ khi nào mà họ đã nuôi mấy con thú trong lâu đài thế nhờ? Câu hỏi của anh đã được giải đáp khi thấy những con thú bao phủ bởi lửa đứng gần nhà Decimo. Một con nhím ngồi bên vai phải của của Hibari trong khi một con chim vàng nhỏ đậu bên vai còn lại. Yamamoto có một con chó và một con én đứng bên cạnh, con én đậu trên đầu con chó. Tay của Ryohei vắt lên vai một con kangaroo, trong khi Gokudera đang bận rộn xử lí một con mèo. Lambo chễm chệ trên lưng một con bò tót, và một con cú đậu trên vai của Chrome.
Giotto không nói nên lời. Nhà Decimo tìm đâu ra mấy con thú đó thế? Hay rõ hơn, bằng cách quỷ gì mà họ có thể giấu chúng ta mà không bị Alaude bắt lại. Câu hỏi đó lại làm anh suy nghĩ về tình huống vui nhộn của ba người bảo vệ kia. Anh quay sang người bảo vệ Mây tỏ ý muốn hỏi gì đó. Tuy nhiên, Alaude cắt ngang, liếc anh đe dọa. “Đừng có nói gì hết.”
Giotto bứng cái mồm lại. Vì vài lí do, Alaude và Daemon trông cứ như là họ sắp đánh chết anh. Anh lập tức hiểu được lí do vì sao khi Daemon mở miệng.
“Nufufufu… Khi thoát được khỏi cái lưới này, ta sẽ giết chết cậu. Ai bảo cái đầu kia thông thái tới mức dùng trò oẳn tù xì để quyết định nhóm trưởng làm chi không biết,” Daemon rít.
Giotto tái mặt. Anh chợp nhớ đến cái luật anh chế ra cho vui như là một hình thức trả thù mấy người bảo vệ của mình. Việc hi vọng những luật đó có thể giúp anh giải quyết các vấn đề về giấy tờ và fangirl chỉ là phần phụ thôi; tuy nhiên, anh chưa bao giờ nghĩ nó lại phản tác dụng thế này. Dù sao thì, Giotto vẫn thấy hạnh phúc vì gặp lại được các bạn của mình. Những người bảo vệ của anh vẫn an toàn và ồn ào, dù có hơi khó hiểu với anh vì không biết tại sao họ lại bị bắt ngay từ đầu, nhất là Mây và Sương mù của anh. Vị boss Vongola có cảm giác có chuyện gì đó với Lampo, thông qua cách hai người kia nhìn cậu ấy. Không may, Người bảo vệ Bão của Decimo chẳng có lấy một chút quan tâm về chuyện đó.
Anh nhìn họ bằng cặp mắt đe dọa. “Thế, các ngươi định làm–” Tuy nhiên, trước khi Gokudera nói hết, cậu đã hét lên đau đớn. “Uri, đừng có cào ta nữa!”
Việc này bắt đầu một chuỗi sự kiện. Những cái cào của Uri làm Gokudera lùi về sau, vô tình va phải Chrome. Chrome ngã cùng với cây đinh ba của cô bé, làm nó đâm vào trán của Lambo. Thằng nhóc bò đáp lại bằng cách hét thật lớn. Mukuro, trên tinh thần bảo vệ Chrome, chẳng thích việc Gokudera va phải cô bé chút nào. Anh ta quyết định dạy cho Gokudera một bài học, buộc cậu phải cự lại bằng cách thảy mấy thỏi thuốc nổ về phía vị thuật sĩ. Mukuro thong thả đánh bật lại chúng bằng cây đinh ba của mình.
Không may, chúng bay về phía Hibari rồi phát nổ. Khỏi nói, Hibari nổi gân máu khi quần áo anh bị bẩn. Anh rút tonfa và sẵn sàng cắn chết mọi người. Thấy được nhà Decimo đang hỗn loạn thế nào, Giotto chớp cơ hội giải thoát. Anh nhanh chóng thiêu sợi thừng đang trói tay mình, và sau đó lần lượt giải cứu những người bảo vệ khác. Nhà Decimo chả thèm quan tâm gì về điều đó cho đến khi gia đình của Primo đứng trước mặt họ cùng với vũ khí trên tay.
“Kufufufu… Có vẻ như tù nhân của chúng ta đã thoát được nhỉ,” Mukuro nói khẽ.
“Khoan! Chúng tôi không tới đây để gây chiến. Chúng tôi chỉ muốn thăm Tsuna!” Giotto khẳng định, không thích sự việc diễn ra theo hướng này.
“Tsk, ta tưởng bọn ta đã nói rõ là các ngươi không được gặp Juudaime,” Gokudera hằn học, “hơn nữa các người giờ còn đang đột nhập căn cứ của bọn ta.”
Daemon chế giễu khi nghe cái quan điểm đó. “Làm như đây thực sự là căn cứ của các ngươi ấy. Bọn ta chỉ để các ngươi mượn nó thôi,” anh càu nhàu đủ lớn cho mọi người nghe.
“Oya, oya, hình như có người đang cáu vì rơi vô một cái bẫy đơn giản kìa,” Mukuro nhếch mép, nhận được một cái lườm từ người bảo vệ Sương mù kia.
“Đừng nghĩ ta đã quên những gì ngươi gây ra,” Daemon hằn học. Cả hai người thủ thế.
Nhưng trước khi cả hai sắp nhào vô cấu xé nhau, Mưa của Primo cố gắng làm dịu lại tình hình. “Ma, ma, bình tĩnh nào, mọi người. Vì gia đình ta đang có mâu thuẫn nội bộ, sao không mời thẩm phán phân xử vụ này?” Asari đề nghị.
“Có ai đủ điên để mời thẩm phán giải quyết mâu thuẫn trong gia đình?” Gokudera bắt bẻ, dễ thấy là đang khó chịu từ trong ra ngoài. “Và thiết nghĩ, làm gì có luật nào ghi thế.”
“Umm, thực ra thì, có đó, Gokudera-san. Điều 132, Phần 45, Mục A trong Gia quy nhà Vongola nói rằng bất cứ khi nào có xích mích giữa các thành viên trong gia đình và boss không thể hoặc không được giải quyết, vụ việc sẽ được mang đến tòa án Mafia nơi mà thẩm phán quyết định để xử lí mâu thuẫn,” Chrome khẽ đọc lại nguyên văn điều luật.
Yamamoto gãi đầu. “Vậy, làm sao chúng ta chọn thẩm phán được đây?”
“Đố ngốc, đừng có đồng ý đơn giản thế chứ. Với lại, làm gì có ai chịu giải quyết vấn đề bằng cách đó chứ?” Gokudera cãi.
“Tsuna,” Yamamoto khẽ đáp, làm mọi người trở nên im lặng. “Với lại, tớ chắc Tsuna sẽ muốn chúng ta giải quyết chuyện này theo cách hòa bình mà.” Không khí bỗng chốc trở nên ảm đạm và tuyệt vọng trước khi Yamamoto phá vỡ nó bằng nụ cười toe toét của mình và đề nghị. “Vậy, cứ để thẩm phán giải quyết chuyện này đi!”
“Tsk, tất nhiên là ta biết điều đó. Ngươi không cần nhắc,” Gokudera lầm bầm.
“Mang chuyện này HẾT MÌNH ra tòa thôi,” Ryohei rống.
“Kufufufu, ta đoán chuyện này cũng được thôi. Dù sao, cũng đã lâu rồi ta không làm luật sư,” Mukuro cười thầm.
Hibari chỉ ậm ừ trong khi Chrome và Lambo gật đầu. Nhà Primo cảm thấy nhẹ nhõm và ấn tượng cùng lúc. Họ thấy nhẹ nhõm vì nhà Decimo muốn xử lí chuyện này mà không dính dáng gì đến bạo lực, và ấn tượng khi thấy Yamamoto xoay xở thế nào làm cho mọi người bình tĩnh lại. Cậu ta quả thật sinh ra là để làm người bảo vệ Mưa, người cuốn sạch mọi lo âu và làm tan đi căng thẳng của kẻ khác. Asari không thể làm gì khác ngoài cảm thấy tự hào về người thừa kế của mình.
“Làm như các ngươi có lí do chống lại bọn ta ấy,” Daemon cười mũi. “Các ngươi không thể đưa bọn ta ra tòa mà chẳng có lấy một lí do.”
“Kufufufu, hình như có ai đó bị mất trí nhớ. Trong trường hợp ngươi đã quên, thì các ngươi đã đột nhập căn cứ của bọn ta khi bọn ta đã cảnh báo không được đến. Nhiêu đó là đã nhiều hơn để cho rằng các ngươi công khai gây chiến rồi,” Mukuro nói.
Căng thẳng trong phòng tăng vụt lên. Yamamoto thấy mình cần phải xua tan bầu không khí này trước khi quá trễ.
“Ma, ma, tìm thẩm phám giải quyết chuyện này thôi. Tớ chắc mọi người đều muốn dàn xếp nhanh nhất có thể mà,” Yamamoto nói, cố gắng xoa dịu mọi người.
Nó đã có tác dụng một chút, nhất là khi nhóc bò làm họ xao lãng khi nhắc lại câu hỏi từ trước của Yamamoto.
“Vậy, chúng ta tìm thẩm phán thế nào đây?”
Mukuro nhíu mày. “Rõ rằng chúng ta không thể làm thẩm phán vì ta là người đâm đơn kiện. Và tôi hoàn toàn không chấp nhận bất kì người nào từ nhà Primo vì họ là bên bị kiện trong vụ này.”
Mọi người gật đầu khi nghe những lời trình bày, đống ý với Mukuro. Dù sao, họ cũng không muốn thẩm phán thiên vị phe của mình.
“Sao ta không tham khảo trong Gia quy nhà Vongola nhờ?” Lampo đề nghị, lấy sách ra lật.
“Ta không muốn xem cuốn sách đó. Theo những gì ta biết, thì nó chứa đầy ba cái luật ngu ngốc và ngớ ngẩn,” Daemon nhận xét với giọng khó chịu khi Alaude gật đầu đồng tình.
“Daemon, đừng thế chứ,” Giotto trách. “Tớ phải bỏ nhiều thời gian để nghĩ ra mấy cái luật đó đấy.”
“Nufufufu… vậy tớ đoán dùng trò oẳn tù xì để bầu ra nhóm trưởng thì không ngớ ngẩn chắc?” Daemon hỏi một cách đáng sợ khi mớ khí đen cứ ngày một tỏa ra trên người anh.
“Đó – đó không phải ý của tớ. Ừ thì, cũng ngớ ngẩn thật, nhưng nó cũng hiệu quả mà phải không?” Giotto lắp bắp, cố cứu mình.
“Nó vẫn là một thứ luật ngu ngốc. Vì thế, ta sẽ cắn chết ngươi,” Alaude nói lạnh tanh, thoát ra đám sát khí của mình.
“K-khoan, tớ nghĩ ta có thể giải quyết chuyện này một cách hòa bình mà…” Giotto giơ hai tay lên, cố gắng thuyết phục để thoát khỏi rắc rối khi mà Alaude và Daemon đã sẵn sàng nhào vô bụp anh. May mắn thay, anh đã được cứu bởi tiếng kêu chiến thắng của Lampo.
“Thấy rồi!” Lập tức, mọi người quay về phía Lampo khi cậu đọc. “Điều 132, Luật 65, Mục A trong Gia quy nhà Vongola có nói: Trong sự cố khi một boss không thể làm thẩm phán để giải quyết mâu thuẫn trong gia đình, cả nhóm đó sẽ chọn ra một người họ nghĩ ra trong đầu trước để giải quyết vụ của họ.”
Ngay sau khi Lampo đọc xong, cửa phòng đột ngột mở, xuất hiện một anh chàng với mái tóc đỏ và cặp mắt màu ruby. Để tầm nhìn rõ ràng hơn, Shimon Cozart rảo bước vào căn phòng.
“Hey, Giotto, Elena và tớ đến thăm cậu này,” Cozart chào nhưng lập tức đổ mồ hôi hột khi thấy mọi cặp mắt đang chằm chằm về mình. Anh lo lắng hỏi, “Errmm, sao mọi người lại nhìn tớ? Bộ mặt tớ có dính gì à?”
Daemon nheo mắt lại. “Sao ngươi lại đi cùng Elena?”
“Làm ơn đi, Daemon. Tôi gặp Cozart trên đường tới đây. Vì đi cùng đường, chúng tôi có thể cùng nhau đến đây,” Một phụ nữ tóc vàng nói khi cô bước vào phòng. Sau đó Elena chú ý thấy có vài người lạ trong phòng và không khí căng thẳng đã bốc lên tận mây. Cô lịch sự chào họ, lơ đẹp ánh nhìn ghen tuông của Daemon. “Chào, mọi người. Tôi là Elena và đây là Shimon Cozart. Chúng tôi có cắt ngang chuyện gì không?”
“Ha ha ha, không đâu. Cô chẳng cắt ngang chuyện gì đâu. Thực ra, hai người vừa giúp chúng tôi giải quyết vấn đề đấy,” Yamamoto toe toét, nhận được cái nhìn bối rối từ Cozart lẫn Elena.
“Hmm, ta nghĩ chúng ta nghĩ đến Cozart trước sau đó mới tới Elena, vậy là Cozart làm thẩm phán,” Gokudera lầm bầm khá lớn.
“Huh? Ý cậu là sao?” Cozart hỏi ngu ngơ, có chút lúng túng khi thấy có bảy đứa nhóc giống những người bảo vệ của Giotto.
“Có nghĩ là cậu sẽ là thẩm phán trong vụ của chúng tôi,” Giotto trả lời.
Vì vài lí do, Cozart có cảm giác ớn lạnh. Anh không biết đó là bởi vì Daemon đang lườm anh và sẵn sàng giết anh tại chỗ, hay tại vì sự chú ý của mọi người trong phòng cho anh. Anh có linh cảm rằng mình phải chạy khỏi phòng càng nhanh càng tốt.
Và, well, lẽ ra anh nên làm thế.
Dù sao, anh sắp xử một vụ tai tiếng nhất trong lịch sử nhà Vongola.
Chapter 25: Reborn Vs. Paperwork
Nếu các bạn có hỏi Reborn là loại người (hay em bé) như thế nào, người ta sẽ cho bạn nhiều câu trả lời khác nhau.
Với Tsuna, Reborn là gia sư độc tài được gửi lên từ địa ngục.
Với Gokudera, Reborn là vị sát thủ giỏi nhất thế giới.
Với Yamamoto, Reborn thật sự là một đứa trẻ thiên tài.
Với Lambo, Reborn là tên khốn tàn bạo cần phải đánh bại bằng mọi giá.
Với Hibari, Reborn là con động vật ăn thịt cần phải được canh chừng.
Với Mukuro và Chrome, Reborn là người có khả năng điều khiển còn hơn họ.
Vâng, Reborn là sát thủ giỏi nhất thế giới. Mọi người đều biết sự thực đó như là một kiến thức cơ bản nhất trong giới Mafia. Mọi người biết gã có thể giết người mà chẳng cần mở mắt. Gã có thể bắn một cách chuẩn xác trong vòng có 0,05 giây. Gã có thể nhận nhiệm vụ mà không có một chút cơ hội để sống sót, và vẫn có thể trở về kể chuyện cho em nhỏ nghe. Tóm lại, có thể nói Reborn đang giữ một kỉ lục hoàn hảo cho cả cuộc đời mình. Nhưng, kỉ luật đó chẳng kéo dài được lâu, vì chúng nhanh chóng bị phá tan bởi…
… công việc giấy tờ.
Vâng, các bạn đọc yêu quý của tôi. Bạn đọc đúng rồi đấy.
Công việc giấy tờ.
Kỉ lục hoàn hảo của Reborn bị phá tan bởi công việc giấy tờ từ lúc gã đặt chân vào văn phòng của Tsuna.
Giờ, tại sao Reborn lại quan tâm đến công việc giấy tờ của Tsuna?
Thường thì, Reborn chẳng thèm quan tâm đến nó một chút nào. Nếu vấn đề này có được đưa đến trước mặt gã, điều đầu tiên gã làm là tìm Tsuna, lôi cậu ta vào văn phòng, dí khẩu súng vào đầu Tsuna và cậu ta sẽ ngoan ngoãn ngồi kí giấy. Bao giờ cũng hiệu nghiệm. Không may, dù có muốn sử dụng chiêu đó thế nào, gã vẫn không thể vì cậu học trò vô dụng của gã, Tsuna, vui cùng những người bảo vệ của cậu ta bị bắn bởi khẩu Bazooka mười năm bị trục trặc. Thế nên, giờ đây, họ bị kẹt trong quá khứ bao lâu ai mà biết.
Thành ra Reborn phải tiếp quản công việc của Tsuna dưới danh Vongola Decimo cho đến khi cậu ấy quay lại.
Ban đầu, khi Reborn đề nghị để mình tiếp quản trách nhiệm của Tsuna, gã đã nghĩ mình chỉ kí một sấp ít giấy tờ thôi. Gã có ngờ là mình phải có cả một phòng đầy giấy, hay là bị chôn vùi một cách kì dị ngay sau khi Shoichi mở cửa phòng. Để làm mọi chuyện tệ hơn, đống giấy tờ chơi đểu gã bằng cách chôn gã không chỉ một, mà những hai lần.
Và như chưa đủ, gã vẫn không thể được giải thoát khỏi đống giấy chết tiệt này dù đã bỏ ra mấy ngày trời kí chúng một cách vô cùng khí thế. Thực chất, nó cứ tiếp tục tăng lên. Toàn bộ mọi chuyện bắt đầu ảnh hưởng đến thần kinh của Reborn. Vì lẽ đó, chẳng mấy ngạc nhiên khi Reborn bắt đầu lên gân máu vào ngày thứ năm kể từ khi Tsuna bị gửi về quá khứ.
“Vậy đấy!” Reborn hét, đập nắm tay bé xíu của mình lên bàn. “Ta là một sát thủ. Và với tư cách một sát thủ, ta từ chối việc bỏ nguyên ngày ra mà kí giấy!”
Reborn luôn luôn tự hào về bản thân là người có thể làm mọi việc. Không may, công việc bàn giấy không phải là một trong số đó. Và thế là, gã quyết định đây là lúc thoát khỏi chúng mãi mãi mà không bị vướng mắc rắc rối gì trong việc kí chúng hết. Gã nhanh chóng lôi Leon đã biến thành khẩu súng phun lửa ra.
“Hôm nay sẽ là ngày tàn của mày, đống giấy tờ ngu ngốc,” Reborn nhếch mép khi chĩa khẩu súng về phía đống giấy.
Vị sát thủ cười như điên khi một chùm lửa bắn ra khỏi súng. Gã nhìn một cách thỏa mãn vào đám lửa bao bọc đống giấy đáng nguyền rủa. Tuy nhiên, sự vui sướng của gã chẳng kéo dài được lâu khi làn khói tan đi lộ ra…
…mớ giấy còn nguyên xi và chẳng có lấy một vết cháy xém.
Reborn nhìn chằm chằm vào mớ giấy với đôi mắt nheo lại. Sao chuyện này lại có thể xảy ra? Lửa của khẩu súng này mạnh tới mức có thể làm tan chảy ngay cả các kim loại cứng nhất thế giới mà. Vậy, sao nó không thiêu luôn đống giấy tờ? Vị sát thủ gãi đầu. Reborn, như Reborn mọi khi, chả ưa gì việc không thể hiểu được vần đề trước mắt mình. May mắn thay, có bóng dáng của Shoichi và Spanner đến giúp.
“Reborn, chúng tôi có một sấp giấy khác cho ngài kí đây,” Shoichi gọi vọng ra khi cậu và Spanner bước vào trước khi Reborn đột nhiên hướng nòng súng về phía hai người kĩ sư không chút phòng bị gì. Shoichi run rẩy. “Re-Reborn-san, sao ngài lại chĩa súng về phía bọn tôi?”
“Giải thích tại sao ta không thể thiêu rụi đống giấy chết tiệt đó?” Reborn gầm lên.
Spanner rút cây kẹo mút hình mỏ lết ra khỏi miệng mình. “Oh. Dễ thôi. Đống tài liệu đó được làm từ loại giấy có thể chịu đựng gần như mọi thứ, khỏi lửa, nước, kể cả bom,” cậu giải thích.
Reborn nheo mắt lại. “Và cái tên trốn trại nào nảy ra cái ý kiến hay ho là làm chúng chống lại được gần như tất cả mọi thứ?”
“Ngài chứ ai,” Spanner đáp và vị sát thủ chớp mắt, cố tiếp thu những gì mình vừa nghe.
Reborn nắm chặt cái vành mũ đang đội trên đầu khi nhớ lại lí do vì sao gã lại làm như thế. Để tránh tình trạng Tsuna trốn việc bằng cách thiêu rụi hoặc hủy hoại chúng bằng nhiều cách khác nhau. Vị Arcobaleno Mặt trời giờ đã bắt đầu cảm thấy hối hận khi quyết định điều đó. Ừ thì, khá là vui khi buộc người khác làm ba cái này. Nhưng, chẳng vui tí nào khi chính mình phải tự giải quyết lấy. Và như để chọc quê Reborn, một chồng giấy khác đổ xuống, chôn Reborn lần nữa.
Reborn-san, ngài có sao không?” Shoichi lo lắng hỏi, cố đào vị sát thủ tí hon khỏi đống màu trắng hỗn độn.
Reborn gầm lên khi cuối cùng cũng được giải thoát. Không may, hôm nay không phải là ngày của Reborn. Sự ồn ào làm rung giá sách gần đó nhất dẫn đến việc một cuốn sách dày, nặng rơi lên đầu gã. Reborn muốn ném cuốn sách vô tường cho đến khi gã thấy được cái tựa của nó.
Lịch sử nhà Vongola: 8 Khoảnh Khắc Điên Khùng Có Thể Làm Bạn Cười, Khóc và/hoặc Lập Tức Hóa Đá.
Reborn nhướng mày. Linh cảm của một sát thủ bảo rằng gã sẽ tìm thấy vài thứ hay ho trong cuốn sách. Không chần chừ, gã lật một trang bất kì và bắt đầu đọc lướt qua nó.
Shoichi và Spanner giật lùi ra sao vài bước khi họ thấy sự thay đổi trên khuôn mặt của vị sát thủ. Nụ cười khẩy nổi tiếng đã quay lại, và nó càng lúc càng nở rộng hơn khi từng trang sách được lật qua. Họ thầm cầu nguyện trong lòng rằng Reborn vẫn chưa lên cơn và trở nên điên loạn.
“Đọc trang 720,” Reborn ra lệnh, thảy cuốn sách về phía Shoichi và cậu bắt lấy một cách vụng về. Cậu nhìn Spanner người chỉ nhún vai ra vẻ đống ý.
Người kĩ sư nhướng mày. “Thời Primo?” Reborn gật đầu, ra hiệu cho cậu tiếp tục đọc. “Với lịch sử Mafia quay về 400 năm trước, nhà Vongola chưa từng quen với những điều ngạc nhiên và điên rồ. Thực chất, một vài người cho rằng điều này đã trở thành một chuẩn mực trong Famiglia. Nhưng, dù thế vẫn có một vài tình huống được xem như hoàn toàn không thể nếu chúng không có trong hồ sơ.”
“Xếp thứ sáu trong top 8 khoảnh khắc điên rồ xảy ra ở thời Primo, thường được gọi là ‘vụ kiện tai tiếng nhất trong lịch sử Vongola.’ Vụ này được xem như là vụ tai tiếng nhất vì đây là lần đầu tiên có vụ liên quan đến công việc trong nội bộ nhà Vongola phải được phân xử bởi người không phải thuộc Vongola Famiglia. Còn chưa kể, có ai đó trong Vongola dám mang Primo và những người bảo vệ của anh ta ra tòa, điều chưa từng xảy ra trước đó. Để hiểu hơn về vụ này, sẽ khôn ngoan hơn khi biết về hoàn cảnh dẫn tới sự kiện đó. Tất cả bắt đầu khi…”
_________________________________________
“Vậy, Giotto ước với sao băng để gặp thế hệ tương lai của Vongola, và bằng điều kì diệu nào đó, điều ước của anh ta trở thành sự thật. Nhưng sau đó, các cậu cảm thấy họ không thích hợp để làm người thừa kế của mình sau một ngày đi dạo trong thị trấn. Dẫn đến một cuộc họp thương lượng giữa hai thế hệ rồi tất cả các cậu quyết định dùng việc chuẩn bị bữa tiệc để hiểu thêm về nhau hơn. Tớ hiểu đúng chứ?” Cozart hỏi và nhà Primo gật đầu đồng ý.
Cozart tiếp tục, “Không may, Giotto và người thừa kế của anh ta, Tsuna, bị phục kích bởi vài kẻ thù ngẫu nhiên khi vừa mới chạy thoát khỏi fangirl. Kẻ cầm đầu bọn đó cố gắng bắn Giotto khi anh không để ý, làm Tsuna nhảy ra trước che chắn cho Giotto và bị bắn sáu lần.” Giotto nhăn mặt nghe đoạn đó trong khi nhà Decimo lườm một cách giận dữ vào vị boss được nói. “May mắn thay, Tsuna sống sót sau mấy vết thương như cậu ấy vẫn còn đang bất tỉnh.
“Nhà Decimo chả thích việc boss của họ bị thương vì Giotto và cấm tất cả bọn họ thăm cậu ta. Thêm vào đó, họ chiếm hết cánh phía Tây lâu đài như là bù cho việc boss của họ bị thương, biến nó thành căn cứ và xem như là lãnh địa của mình. Nhưng, Giotto tha thiết muốn thăm Tsuna thành ra anh đề xuất ra nhiệm vụ đột nhập, việc mà đã gần như kết thúc ngay lập tức khi các cậu bị bắt khi rơi vào bẫy của chúng.” Cozart nói, lờ đi những tiếng khúc khích và cái nhìn tự mãn từ nhà Decimo cũng như vẻ mặt phẫn uất từ gia đình Primo.
“Vày giờ đây, họ muốn kiện các cậu ra tòa vì đã đột nhập căn cứ của họ. Tớ tóm tắt đúng chứ?” Cozart hỏi, nhận được cái gật từ mọi người.
“Cậu tóm tắt mọi thứ hoàn toàn đúng,” Giotto gật đầu.
“Nhưng, cậu không nghĩ chuyện này có hơi cường điệu quá không? Ý tớ là… thôi nào… du hành thời gian á? Thật nực cười! Với lại cậu không thể thực sự tin rằng-”Cozart cãi, chỉ tay về nhà Decimo, “-bọn nhóc kia là những người thừa kế của các cậu? Chúng còn quá trẻ.”
“Tớ hiều cảm giác của cậu, Cozart. Nhưng, đây là sự thật,” Giotto thở dài trước khi nghiêm túc. “Vậy, cậu sẽ xử vụ này của bọn tớ chứ?”
Cozart chỉ có thể gãi đầu. Thật điên rồ. Làm thế quái nào mà bạn thân của anh lại cho rằng đây là một việc bình thường thế nhỉ? Rõ ràng là, chuyện này thật điên rồ! Có lẽ thay vào đó anh nên đưa cậu bạn tóc vàng vào viện tâm thần. Chắc chắn, các bác sĩ ở đó sẽ biết làm sao chữa cho Giotto. Nhưng, bạn của anh chẳng trông có vẻ như đang đùa tí nào. Có lẽ anh nên tin cậu ta. Đâu phải trước đó Giotto từng nói dối anh.
“Cậu có chắc là muốn một người ngoài như mình phân xử chuyện của các cậu không?” Cozart hỏi.
“Cozart, chuyện đó thật ngu ngốc. Cậu không phài người ngoài. Nhà Vongola và Shimon đã là bạn từ lâu rồi. Tớ chắc không có ai nghi ngờ điều đó đâu,” Giotto khăng khăng.
“Well, tớ có nè,” Daemon lẩm bẩm, nhận được một cái lườm từ Giotto.
“Vấn đề là bọn tớ muốn cậu trở thành thẩm phán của bọn tớ. Cứ lờ Daemon đi,” Giotto nói.
“Được rồi, tốt thôi,” Cozart thở dài cam chịu. “Tất cả các cậu nghiêm túc về chuyện này chứ?” Cozart hỏi, nhận được một cái gật từ mọi người. “Nếu vậy, cử một đại diện từ gia đình mỗi người để chính thức khẳng định rằng các cậu đồng ý xử lí vụ này thông qua tố tụng và chọn tớ làm thẩm phán trước tất cả mọi người. Bên muốn đưa chuyện này ra tòa sẽ nói trước.”
Đúng là Mafia có vô phép tắc và bạo lực thật. Nhưng, họ cũng có quy tắc tôn trọng của riêng mình. Mọi người biết rằng nếu muốn nhờ người nào đó làm thẩm phán, lẽ đương nhiên là họ cần làm theo những gì Cozart bảo họ làm. Điều này sẽ tránh được những câu hỏi chống lại quyền thế của thẩm phán vì đã được tuyên bố công khai.
Gokudera bước lên phía trước. Vì Tsuna không thể ra đây, thì trách nhiệm của cậu là đảm nhiệm vị trí của boss cậu như người đứng đầu. Dù sao, Gokudera cũng từng là cánh tay phải của Tsuna. Cậu nói lớn để mọi người đều nghe, “Tôi, Gokudera Hayato, cánh tay phải của Vongola Decimo, đại diện cho thế hệ thứ mười nhà Vongola, muốn mang vụ này ra tòa kiện thế hệ thứ nhất của Vongola vì đã đột nhập căn cứ của chúng tôi. Chúng tôi đồng ý chấp nhận Shimon Cozart, boss của Shimon Famiglia, làm thẩm phán cho vụ này.”
Nếu thế hệ thứ nhất có bất ngờ vì sự chuyên nghiệp của Gokudera, họ hoàn toàn đã làm tốt việc giấu điều đó đi. Điều này làm G và Giotto tự hỏi tính cách được Gokudera bộc lộ từ trước không biết có phải là do may mắn hay cao hứng bất chợt hay không. Giotto bị lôi ra khỏi suy nghĩ khi Cozart ra hiệu cho anh tiến về phía trước.
Giotto làm theo mọi hành động của Gokudera. Anh nói lớn, “Tôi, Vongola Primo, boss của thế hệ thứ nhất nhà Vongola, đại diện cho thế hệ của mình đồng ý giải quyết chuyện này ở tòa. Chúng tôi đồng ý chấp nhận Shimon Cozart, boss của Shimon Famiglia, làm thẩm phán cho vụ này.”
Cozart gật đầu, thỏa mãn với lời xác nhận của hai nhóm. Anh sau đó tuyên bố. “Tôi, Shimon Cozart, đồng ý phân xử vụ này. Quá trình sẽ được hoàn thành dựa trên quy tắc tiến hành của Mafia. Mọi hành vi trái quy tắc đều sẽ bị trừng phạt theo quy định. Phiên tòa sẽ bắt đầu vào đúng tám giờ sáng mai.”
Cả hai nhà đều gật đầu và lui về căn cứ của mình. Dù sao, họ cũng cần nghĩ ra chiến thuật để thắng kiện…
Chapter 26: Order In The Court
BUMP! BUMP!
Cozart gõ cái búa trên bàn thẩm phán và nói với một giọng đầy quyền uy. “Phiên tòa bây giờ sẽ được tiến hành. Những người đóng vai trò làm luật sư cho mỗi gia đình, hãy ngồi ở chỗ của mình. Nhưng người không phải là luật sư; các bạn có thể ngồi sau họ ở ghế dành cho người xem.” Sau đó Cozart nhìn Giotto. “Giotto, phiền cậu đứng ở bục dành cho bị cáo vì nhà Decimo đã chỉ đích danh cậu là người phạm tội chính trong vụ của họ.”
Mọi người gật đầu và trật tự đến đúng chỗ của mình. Well, mọi người trừ G. Anh hoàn toàn chẳng thích việc nhìn người bạn thơ ấu của mình bị đối xử như một tù nhân vì anh biết Giotto chẳng làm gì sai cả. Người tóc vàng phải cố lắm mới ngăn được G khỏi việc nã một viên đạn vào đầu Cozart.
“G, dừng lại. Cozart chỉ làm công việc của mình. Cậu đâu thể trách cậu ấy được,” Giotto quở trách.
“Nhưng, Giotto, cậu không có tội. Họ không được đối xử với cậu như thế,” người tóc đỏ thanh minh.
Giotto thở dài. “Thôi nào, G. Đâu phải họ nhốt tớ vào một cái hầm và bỏ đói tớ đâu. Mọi chuyện sẽ ổn thôi nếu ta làm sáng tỏ mọi thứ trong phiên tòa.” Giotto nhìn G với cặp mắt nghiêm túc. “Và để điều đó xảy ra, tớ cần cậu nghĩ cách thắng vụ này và không tạo ra rắc rối có thể làm chúng ta bị đuổi ra khỏi đây.”
“Nếu cậu đã nói thế,” G miễn cưỡng lầm bầm, nhận được một cái gật tán thành từ Giotto.
Thế là, nhà Primo ngồi ở bàn bên trái ghế của thẩm phán. Alaude, G và Lampo ngồi ở chỗ dành cho luật sư vị họ được chọn làm đại diện cho nhà của mình trong vụ này. Alaude đã đề cử và tán thành mình là luật sư trưởng trong nhà Primo, làm G khá là khó chịu. Không ai có ý kiến gì về việc này vì, hơn tất cả bọn họ, Alaude là người có kinh nghiệm và am hiểu nhất trong mọi vấn đề có liên quan đến kiện tụng. Còn chưa kể, anh hoàn toàn chẳng chấp nhận một chữ ‘không’ đối với lời đề nghị của mình. Vết sưng trên má và mắt của Lampo nhiều hơn cả đủ để chứng minh điều đó.
Ở bên đối diện, nhà Decimo ngồi gần nhau ngoại trừ Hibari, người đang đứng cách họ vài mét. Họ đã chọn Mukuro, Ryohei và Gokudera làm luật sư cho bên mình. Với tư cách là luật sư trưởng của nhà Decimo, Mukuro ngồi ở ghế thứ nhất, Ryohei ngồi ở ghế giữa và Gokudera ngồi ở ghế cuối cùng, càu nhàu về việc chả được làm luật sư trưởng. Những người khác ngồi sau họ làm khán giả trừ Chrome. Chrome ngồi bên cạnh Mukuro, điều chẳng thể nào không thu hút sự chú ý từ phía nhà Primo và thẩm phán của họ.
“Nhà Decimo, các bạn chỉ có thể có ba người làm luật sư cho bên mình. Vui lòng đưa một người ra khỏi bàn của bên nguyên.” Cozart yêu cầu.
“Kufufufu, đúng là chỉ có ba người được làm luật sư cho gia đình của mình. Nhưng, không may, Chrome yêu dấu của tôi không phải là một trong các luật sư,” Mukuro trả lời trôi chảy, hướng tay mình về phía Chrome. “Cô ấy là trợ lí của tôi. Và nếu tôi không lầm, Điều 78, Phần B, Mục 15 trong Gia quy nhà Vongola có cho phép một luật sư mang theo một người trợ lí của mình đến nơi làm việc. Dù trợ lí đúng ra không phải là luật sư, ngươi đó có thể ngồi bên bên cạnh luật sư của mình với miễn là người đó cho phép.”
Cozart gật đầu, chấp nhận lí do của Mukuro. “Tốt lắm, tôi sẽ cho phép trợ lí của cậu ngồi cạnh cậu miễn là cô ta không đi quá giới hạn là một trợ lí của mình.” Cozart sau đó chuyển hướng nhìn về phía tất cả những người trong phòng. “Chúng ta có mặt ở đây vì nhà Decimo đã kiện ra tòa nhà Primo vì đã cố gắng đột nhập căn cứ của họ. Đúng thế chứ, nhà Decimo?”
“Đúng vậy, thưa Quý Tòa,” Mukuro nói. “Thực chất, chúng tôi muốn yêu cầu một lệnh cấm nhà Primo tiếp cận căn cứ và boss của chúng tôi.”
“Các cậu có gì để nói với lời cáo buộc này không, nhà Primo?” Cozart nhìn Alaude đứng lên làm đại diện.
“Chúng tôi muốn bào chữa cho vụ này. Theo quan điểm của chúng tôi, nhà Decimo đã phản ứng quá gay gắt ở đây. Và khi sự thật đúng là chúng tôi có đột nhập căn cứ của họ, thì chúng tôi cũng có những lí do riêng để dẫn đến việc làm đó. Không cần phải yêu cầu lệnh cấm từ phía tòa,” Alaude trình bày một cách vững vàng. Chẳng ích gì khi che giấu, đặc biệt là khi họ đang ở trong vùng nguy hiểm.
“Tsk, bọn ta không quan tâm lí do của các ngươi. Ta vẫn chẳng để các ngươi lại gần căn cứ đâu,” Gokudera càu nhàu.
“Dù thế, bọn tôi vẫn muốn tòa nghe lí do của chúng tôi trước khi tuyên án,” Alaude bình tĩnh nói, lườm Gokudera.
“Kufufufu… Nếu nói thế, thì chắc ngươi sẽ không phiền gì nếu ta cho gọi bị cáo, Vongola Primo, để đưa lời khai của hắn trước mọi người chứ?” Mukuro nhếch mép.
Alaude nheo mắt trước lời thách thức của Mukuro. Anh biết người bảo vệ Sương mù là loại luật sư gì. Luật sư như hắn thường là những tay lão luyện trong việc điều khiển và chuyển bản chất của vụ việc theo hướng chúng cần và muốn. Chúng có thể biến người vô tội thành có tội và làm người có tội trở nên vô tội. Khỏi nói, Alaude ghét loại luật sư này. Giotto cần cẩn trọng với Mukuro.
“Thưa Quý Tòa, tôi có thể mời Vongola Primo để trả lời câu hỏi của tôi trước tòa không?” Mukuro yêu cầu.
“Yêu cầu được cho phép,” Cozart đáp.
Mukuro ung dung tiến về phía Primo. Anh dừng lại trước người đàn ông, một cái nhếch mép điểm trên mặt. Siêu trực giác của Giotto bắt đầu hoạt động hết công suất. Có gì đó mách rằng anh cần chuẩn bị tinh thần để đối lại bất kì thứ gì Mukuro sắp quẳng về phía mình.
“Primo, có thật là ngài đã đề nghị boss của chúng tôi, Tsunayoshi, đi với ngài đến thị trấn?” Mukuro hỏi.
“Đúng thế,” Giotto nói một cách kiên định. “Tôi đã đề nghị cậu ta đi mua rượu với tôi cho bữa tiệc sắp tới.”
“Ngài có thể cho tôi biết điều gì đã xảy ra ở thị trấn không?” Mukuro yêu cầu.
“Như tôi nói trước đó, chúng tôi đến thị trấn để mua rượu cho buổi tiệc. Nhưng, sau đó, chúng tôi bị rượt bởi fangirl. Tsuna và tôi chạy thục mạng; nhưng ngay sau lúc cắt đuôi họ được, thì chúng tôi đã ở ngoài khu vực của thị trấn rồi,” Giotto trả lời, cố gắng kìm lại cơn rùng mình.
“Chuyện gì xảy ra sau đó?” Mắt của Mukuro lóe lên tinh quái, làm rung lên hồi chuông báo động trong cả Giotto lẫn Alaude.
“Well, chúng tôi bị kẻ thù phục kích. Chúng cố gắng xóa sổ chúng tôi bằng cách tấn công riêng lẻ từng người và ngăn chúng tôi trợ giúp lẫn nhau. Khi tôi hạ được tên cuối cùng, tôi chợt nghe thấy tiếng Tsuna hét lên hoảng hốt và quay lại thấy tên cầm đầu bắn về phía tôi. Tôi chuẩn bị tinh thần để bị bắn, nhưng trước khi kịp nhận ra, thì Tsuna đã đỡ đạn cho tôi rồi,” Giotto nói với giọng thất vọng, cúi đầu xuống để tránh những cái lườm phẫn nộ từ phía nhà Decimo.
“Vậy, để tôi làm rõ chuyện này,” Mukuro cãi gằm, vờ đăm chiêu suy nghĩ trước khi nheo mắt lại. “Ngài chỉ đứng đó như tên ngốc, chờ kẻ thù ghim một phát đạn vào đầu mình mà chẳng làm gì khác trong khi Tsunayoshi bị bắn. Đúng chứ?”
Những tiếng rì rầm phát ra từ chỗ nhà Decimo. Họ đều hướng cái nhìn giận dữ về phía Giotto. Giotto muốn nói gì đó để thanh minh cho bản thân trước khi bị G cắt ngang.
“Phản đối, thưa Quý Tòa!” G đột ngột đứng dậy, đập tay lên bàn. “Tôi phản đối những câu hỏi của Mukuro nhắm đến Giotto. Tôi không thấy câu hỏi của hắn có liên quan như thế nào đối với vụ này cả!”
“Kufufufu… Thứ lỗi cho tôi, G, nhưng câu hỏi này có liên quan đến vụ việc,” Mukuro cãi trước khi quay sang Cozart. “Tôi có thể chứng minh điều đó, thưa Quý Tòa.”
“Nói tiếp đi,” Cozart nói, ra hiệu cho Mukuro tiếp tục.
“Nhưng, thưa Quý Tòa, hắn ta đang cố gắng hạ thấp danh dự của Primo bằng cách hỏi câu hỏi không liên quan,” G thanh minh.
Cozart nghiêm nghị nhìn người tóc đỏ. “G, phiên tòa giờ đang được tiến hành. Làm ơn kiềm nén cơn giận của cậu lại. Cậu không muốn bị đá khỏi đây chứ?”
Alaude thô bạo ấn G xuống ghế. Không cần người bảo vệ Bão bôi bác cả bọn như những người thiếu văn minh. Mukuro, ngược lại, khẽ nhếch mép. Ai ngờ G là loại luật sư hấp tấp đâu? Bộ phận những luật sư này thường có khuynh hướng nổi nóng khi cố gắng bảo vệ luận điểm của mình. Họ sẽ không dừng lại khi chưa được gì cho tới khi họ truy tố được thủ phạm ra tòa. Đồng thời, tính cách đặc trưng đó lại là thứ làm cho họ dễ bị điều khiển. Chỉ cần chọc giận luật sư thôi là bạn đã có thể làm họ trông như kẻ xấu trước tòa khi họ nóng lên rồi.
“Primo, tại sao ngài lại quyết định đột nhập căn cứ của chúng tôi?” Mukuro hỏi, lơ đi sự ồn ào do G bày ra.
“Vì tôi lo cho Tsuna và muốn thăm cậu ấy,” Giotto trả lời.
“Và sao ngài lại muốn đi thăm Tsunayoshi?” Mukuro gây áp lực.
“Vì cậu ấy bị thương rất nặng. Tôi muốn xem xem cậu ấy có ổn không,” Giotto buốn bã đáp.
“Làm thế nào mà Tsunayoshi bị thương?” Mukuro hỏi.
“Cậu ấy bị bắn bởi sáu viên đạn,” Giotto tỏ vẻ hối lỗi nói.
“Và đó là lỗi của ai?” Mukuro cười khinh bỉ, nhận được một cái gật từ nhà Decimo.
“Phản đối! thưa Quý Tòa!” G lớn tiếng phản đối trước khi Giotto kịp trả lời. “Câu hỏi đó là câu hỏi mớm ý. Ngài không thể cho phép loại câu hỏi đó hiện diện trong phiên tòa được.”
Mukuro lườm G, có chút phật ý khi bị người tóc đỏ cắt ngang xương. “Tôi có thể chắc chắn với ngài, thưa Quý Tòa, đó không phải là câu hỏi mớm ý. Tôi chỉ hỏi ngài ấy để làm sáng tỏ vấn đề của mình.”
Trước khi G có thể hét ra câu gì đó ngu ngốc, Alaude thô bạo ấn G xuống ghế lần nữa. Anh nheo mắt nhìn G, không ngừng phóng sát khí về phía người bảo vệ Bão. “Nếu ngươi không ngừng mấy hành động ngu ngốc đó lại, ta sẽ đá ngươi ra khỏi vị trí luật sư. Ngươi làm bọn ta trông như kẻ ngốc.”
“Tiếp tục đi, Mukuro,” Cozart chỉ dẫn, lơ Alaude và G. “Cậu đang cố truyền đạt ý gì?”
“Ý kiến của tôi là nhà Primo không nên được phép đến gần căn cứ và thăm boss của chúng tôi. Rõ ràng là do sự bất cẩn của Primo đã dẫn đến những vết thương nghiêm trọng của boss chúng tôi. Với tư cách là những người bảo vệ của Decimo, chúng tôi có lí do chính đáng để ngăn họ nhìn thấy boss của chúng tôi,” Mukuro tuyên bố.
“Phản đối, thưa Quý Tòa! Đó là lời buộc tội vô căn cứ. Mukuro chẳng có gì để chứng minh cho lời buộc tội của mình hết,” G hét.
Mọi người rên lên và gào, “G, đứng có phản đối nữa coi!”
“Nghiêm túc đấy, làm sao chúng ta có thể tiếp tục khi mà ngươi cứ phản đối thế kia,” Gokudera lầm bầm.
“Ma, ma, bình tình nào, G. Cậu nên để Mukuro nói xong rồi hẳn phản đối chứ,” Asari khuyên.
“Thật là bất lịch sự HẾT MÌNH khi mà cứ cắt lời trong lúc người khác đang nói chuyện,” Ryohei hét.
“Vì đã nói câu phản đối ngu ngốc đó, ta sẽ cắn chết ngươi,” Hibari rít, lôi thanh tonfa ra.
Trước khi mọi chuyện trở nên tệ hơn, Cozart đập cây búa nhiều lần trong khi hét, “Trật tự! Trật tự!” Việc đó làm mọi người bình tĩnh một chút. “Cozart quay sang G. “G, đây là lời cảnh cáo cuối cùng. Nếu cậu nói thêm một câu phản đối không cần thiết nữa, tôi sẽ đá cậu ra khỏi tòa.” Người tóc đỏ phán rồi nhìn Mukuro. “Cậu có bằng chứng gì để làm cơ sở cho lời cáo buộc của mình không?”
“Tất nhiên rồi, thưa Quý Tòa,” Mukuro nói, quay sang Chrome. “Chrome, cho họ xem mấy cảnh đó.”
Chrome gật đầu rồi đứng dậy, bước đến bức tường gần đó. Mọi người nhìn Chrome đầy tò mò khi cô giơ cây đinh ba lên và gõ vào bức tường. Ngay lập tức, sương bắt đầu bao phủ lấy bức tường, hiện ra những hình ảnh mờ mờ. Khi hình ảnh trở nên rõ ràng hơn, nhà Primo đột nhiên có cảm giác ớn lạnh.
Chapter 27: Witness With Few Words
Giotto không hiểu tại sao nhưng siêu trực giác cứ liên tục bảo anh ngăn lại những gì Mukuro sắp đưa ra. Anh có cảm giác việc này sẽ làm cho cả gia đình anh xấu hổ. Không may, anh chẳng có lí do chính đáng để dừng những hành động của người bảo vệ Sương mù.
Mukuro mở lời, tập trung sự chú ý của mọi người, “Hãy xem những đoạn clip này và tôi tin chắc mọi người sẽ hiểu tại sao sẽ không khôn ngoan chút nào nếu cho phép gia đình Primo lại gần boss của chúng tôi.”
Mọi người quay đầu về phía bức tường phủ sương một cách vô cùng tò mò. Mukuro định cho họ xem gì thế nhỉ? Nhà Primo sốc toàn tập khi thấy hình ảnh chuyển động trên tường, cho thấy cuộc nói chuyện của họ trước căn cứ của nhà Decimo. Khi nhận thức đã chìm vào đầu họ, cảm giác hoang mang sợ hãi ấy lại quay về gấp mười lần, nhất là với một vài người bảo vệ. Nếu nhà Decimo đã theo dõi họ từ trước khi họ đột nhập vào căn cứ, chúng còn biết được gì nữa?
Cozart tằng hắng. “Mukuro, cậu đang cho chúng tôi thấy điều gì?”
Người bảo vệ Sương mù chỉ mỉm cười và ngây thơ trả lời, “Sự bất tài của nhà Primo.” Những tiếng phản đối và la hét phát ra từ nhà Primo nhưng Mukuro lờ chúng đi. “Hãy xem cảnh này.”
Hình ảnh trên tường lập tức thay đổi lộ ra Daemon, Alaude và Lampo trong bãi tha ma. Nó cho thấy những người bảo vệ đó tỉnh lại trong bãi tha ma thế nào và họ bị bắt ra sao. Cả nhà Decimo cười thầm trong suốt đoạn băng, trong khi những người còn lại của nhà Primo chỉ im lặng vì họ không biết phải đối đáp ra sao. Cozart, ngược lại, cố gắng hết sức để khỏi bật ra tiếng cười lớn, trong khi Elena khúc khích, phần lớn do những hành động ngộ nghĩnh của người yêu được-cho-là-cũ.
“Vậy đó là lí do tại sao các cậu bị treo lên trần nhà,” Giotto nói to suy nghĩ của mình, nhưng lập tức bứng mồm lại khi Daemon và Alaude lườm anh.
Sau đó, bức tường chuyển cảnh, lần này là Asari và Knuckle. Giotto nhăn mặt thương cảm khi anh thấy nhưng con thú nhỏ bé, đáng yêu gần như giết bạn anh như thế nào. Nhưng chẳng có gì sánh được khi tới lượt anh và G. Tất cả những người bảo vệ, cộng thêm Cozart và Elena, nhìn hai người bằng cặp mắt không-thể-tin-được khi G chỉ nhìn xuống đất trong nhục nhã.
“Nghiêm túc đấy, hai anh bị bắt vì mấy cái bánh kem á?” Lampo hỏi một cách hoài nghi, nhìn G và Giotto. “Tôi không thể tin được là mấy anh bị rơi vào một cái bẫy đơn giản như thế.”
“Im đi. Làm như ngươi có tư cách để nói vậy á. Nhà ngươi cũng bị rơi vào một cái bẫy đơn giản rồi còn gì,” G gào lên.
“Nufufufu… Tớ luôn biết sự ám ảnh của cậu với bánh ngọt có ngày sẽ bị trả giá mà,” Daemon mở miệng, “nhưng tớ chưa bao giờ nghĩ nó lại đến nhanh như thế.”
Cozart vờ ho nhẹ rồi gõ cái búa hai lần. “Chúng ta tiếp tục được chưa?”
Mọi người im lặng và gật đầu. Mukuro xem đây như dấu hiệu để anh tiếp tục lí luận của mình. Anh quay sang Cozart và nói lớn cho mọi người nghe. “Thưa Quý Tòa, như những gì tôi cho xem trước đó, nhà Primo – nhất là boss của họ - rất thiếu cẩn trọng và bất tài. Hãy nhìn những cảnh đó. Hãy nhìn xem họ đã dễ dàng rơi vào những cái bẫy đơn giản đó thế nào cho dù chúng tôi đã để bảng cảnh báo họ. Nếu như thế vẫn chưa đủ để xem như là bằng chứng cho sự bất cẩn của họ, tôi cũng không biết nói gì thêm.”
Một lần nữa, những tiếng rì rầm giận dữ phát ra từ nhà Primo, nhưng nhanh chóng im lặng khi Cozart gõ búa. Cozart quay sang người bảo vệ Sương Mù và hỏi, “Đó là tất cả phải không, Mukuro?”
“Vào lúc này,” Mukuro ngừng lại trước khi tiếp tục. “Vâng, thưa Quý Tòa.”
Như thế, Mukuro trở về ghế của mình một một cái nhếch mép đắc thắng. Anh gửi một cái nhìn mang hàm ý ‘thử đánh bại đi’tới Alaude. Lẽ dĩ nhiên, người bảo vệ Mây điên tiết. Anh sẽ không bị hạ gục bởi cái tên đầu dứa đó. Anh đứng dậy khỏi ghế ngồi và nhìn Cozart.
“Thưa Quý Tòa, tôi có thể hỏi bị cáo được không?”
“Tất nhiên rồi,” Cozart gật đầu.
“Primo, anh quyết định đột nhập căn cứ của Tsuna vì muốn đi thăm cậu ấy. Phải thế chứ?”
Giotto gật đầu. “Vâng, đúng vậy.”
“Sao anh không gửi lời xin phép đến nhà Decimo để đi thăm Tsuna?” Alaude đặt nghi vấn. “Việc đó sẽ giúp anh thoát khỏi nhiều rắc rối hơn mà.”
“Tôi đã cố gắng để nói chuyện với họ về việc đó,” Giotto khẽ đáp. “Tôi còn viết thư và gửi quà cho họ như một hình thức cầu hòa nữa kìa. Không may, họ không chấp nhận lời xin lỗi của tôi.”
“Khi việc đó không có tác dụng, anh đã làm gì tiếp theo?” Alaude ra hiệu cho Giotto nói tiếp.
“Tôi cho người đại diện mình đi thăm Tsuna vì nhà Decimo không cho phép tôi đến gần căn cứ của họ. Nhưng việc đó cũng không thành. Có thể nói tất cả những người của tôi gần đây đều phải đi viếng thăm phòng y tế cho sự cố gắng của họ.” Giotto giải thích.
“Cảm ơn vì đã hợp tác.” Alaude quay sang Cozart. “Thưa Quý Tòa, tôi muốn cho mời người quản lí an ninh của nhà Decimo, Hibari Kyouya.”
“Yêu cầu được cho phép,” Cozart gật đầu. Anh nhìn người bảo vệ Mây được nêu tên. “Hibari, hãy tiến đến bục nhân chứng.”
Hibari chỉ đơn thuần ậm ừ đáp lại khi bước qua căn phòng. Mukuro nheo mắt nhìn Alaude. Nếu người bảo vệ Mây của Primo có gì giống với Hibari, có thể nhận định rằng Alaude là loại luật sư chiến lược – kẻ thù lớn nhất đối với loại điều khiển như anh. Nhưng luật sư chiến lược luôn đảm bảo mình có đủ chứng cứ xác đáng cho lời bào chữa trước khi đến tòa. Họ sẽ đào sâu vào tất cả mọi thứ để tìm một chút dấu hiệu cho vụ của mình, dù cho nó đó có ngớ ngẩn thế nào. Chuyện này có thể gây rắc rối cho bên của anh đây.
“Hibari Kyouya, nhà Decimo có nhận được bất kì vị khách nào trong hai ngày qua không?” Alaude hỏi.
“Hn,” Hibari chỉ ậm ừ, gửi một cài lườm ‘Nhà ngươi đang hỏi cái câu ngu ngốc gì thế?’ tới Alaude.
Alaude trả lại bằng một cái nhìn khó chịu ‘Cứ trả lời câu hỏi chết tiệt đó đi.’
Hibari đáp bằng một cái ậm ừ xác nhận ‘Phải. Bọn ta có nhận được mấy tên gọi-là đại diện của các ngươi.’
Alaude không nao núng. Anh gửi một cái nhìn nghi vấn. ‘Vậy ngươi có chào đón họ không?’ cho Hibari.
Hibari trả lời cầu hỏi không lời bằng một cái lườm khó chịu ‘Tất nhiên là không. Chứ ngươi nghĩ vì sao mà mấy tên gọi-là đại diện đó đều nằm trong phòng y tế hả?’
Alaude nheo mắt lại, tiềm thức để thoát ra sát khí tựa như hét lên. ‘Mắc cái giống gì mà ngươi làm thế chứ? Ngươi có hỏi tại sao họ ở đó không? Ngươi có biết ngươi đã làm bao nhiều người bị thương rồi không?’
Hibari khoanh tay lại, nheo mắt và thoát ra sát khí đáp trả ‘Đó không phải là lỗi của ta. Ai bảo bọn chúng cứ tụ tập và ồn ào làm gì?’
Alaude lườm đe dọa ‘Thằng nhóc ranh, ngươi có biết ta đã phải giải quyết bao nhiêu giấy tờ do ngươi gây ra rồi không?’
Hibari đáp lại bằng một cái trừng mắt ‘Kệ ngươi, lão già’ trước khi chuyển thành cái cười khẩy ‘Nhân tiện, ngươi tự tìm bạn gái cho mình chưa?’
Lông mày Alaude giật giật. Anh trả lại bằng một cái lườm sắt bén ‘Đó không phài là chuyện của ngươi, nhãi ranh.’
Alaude phải kìm lắm ham muốn để khỏi phải đập Hibari tại chỗ và hất văng cái nhìn tự mãn ’Vậy, ngươi vẫn chưa tìm được à?’ trên mặt anh ta.
Những tiếng cười và khục khục phát ra từ cả hai nhà Primo và Decimo. Thật hiếm khi thấy Alaude bị đánh bại trong trò đấu mắt của mình.
“Nufufufu… Có vẻ như ngài Alaude vĩ đại vừa bị đánh bại trong trò tủ của mình nhờ,” Daemon nhếch mép.
“Đừng lo lằng, Alaude. Tôi chắc một ngày nào đó ngài sẽ tìm được một cô thôi,” Chrome khúc khích, cố tìm cách an ủi người bảo vệ.
“Đúng đấy, Alaude. Nếu muốn, bọn tớ sẽ HẾT MÌNH giúp cậu,” Knuckle rống.
“Anh cũng có thể HẾT MÌNH nhờ cậy chúng tôi mà,” Ryohei hét, đấm tay lên trời.
“Yare, yare, tôi sẽ không quan tâm miễn là anh đừng lôi tôi vô rắc rối là được,” Lampo ngáp.
Cozart, ngược lại, chẳng hiểu ất giáp gì hết. Lúc trước Alaude vừa đặt nghi vấn với Hibari. Sau đó cả hai đứng yên, lườm nhau như thể sắp giết người còn lại. Sau đó việc tiếp theo mà anh biết là mọi người cười ồ cả lên.
“Có ai cho tôi biết chuyện gì vừa xảy ra không?” Cozart hỏi xung quanh.
“Oh, không có gì hết, Thưa Quý Tòa. Hibari chỉ vừa mới trêu Alaude-san vì không có bạn gái thôi,” Chrome trả lời.
“Huh? Cậu ta làm thế khi nào?” anh bối rối vì anh có thể thề rằng cả hai người bảo vệ Mây chẳng hề mở miệng nói một chữ từ năm phút tước cho đến khi mọi người bắt đầu cười.
“Khi họ lườm nhau.” Chrome trả lời tỉnh bơ.
“Đợi tí đã, cô vừa nói là cô có thể hiểu họ nói cái gì khi đang lườm à?” Cozart nghi ngờ hỏi.
Lần này Yamamoto trả lời. “Ha ha ha, không khó lắm đầu. Anh có thể biết họ đang nghĩ gì khi chú ý đến vẻ mặt của họ.” Cậu nghĩ một lúc trước khi thêm vào, “Việc này khá vất vả. Chúng tôi phải mất hai năm để hiểu được Hibari qua nét mặt của cậu ấy, và sau đó vẫn thấy khó khăn. Đến giờ, người có thể làm được điều đó mà chẳng cần phải tốn sức là Tsuna.”
“Điều đó đúng HẾT MÌNH,” Ryohei hét.
“Nhưng điều đó vẫn chưa giải thích được làm thế nào các cậu hiểu được Alaude.” Cozart nói.
“Tsk, có khó lắm đâu. Hai ngươi đó có nét biểu cảm giống nhau. Điều đó cộng với khoảng thời gian sống với những người khó khăn như ông bà già đã ảnh hưởng khá ngạc nhiên đến kĩ năng đọc suy nghĩ,”Gokudera thêm vào, nhận được một cái lườm từ phía hai người bảo vệ Mây.
“Urmm, được rồi…” Cozart vẫn thấy hoang mang nhưng quyết định lướt qua luôn chuyện đó. “Dù sao thì, có ai cho tôi biết Alaude và Hibari đã nói gì thông qua những cái lườm được không?”
“Ha ha ha, tớ,” Asari giơ tay trước khi đứng dậy giải thích mọi thứ cho Cozart.
Cozart nhướng mày khi nghe giải thích. “Vậy các cậu cũng hiểu được luôn?”
G chế giễu. “Tất nhiên chúng tôi hiểu được. Với lại, đâu phải bọn ta vừa mới biết nhau hôm qua đâu – dù sao, bọn ta cũng đã cùng nhau trải qua nhiều thứ rồi.”
Cozart chỉ gật đầu trước khi hỏi trong tò mò, “Vậy, Alaude có bạn gái chưa?”
Giotto quyết định đây là lúc thích hợp để xen vào họ. Alaude trông như sắp giết tất cả mọi người tại chỗ rồi. Giotto không muốn thua vụ này chỉ vì người bảo vệ Mây không thể kìm chế cơn nóng nảy của mình.
“Umm, không có ý thô lỗ, nhưng chẳng phải chúng ta có phiên tòa cần phải giải quyết sao?” Giotto hỏi một cách lo lắng.
“Kufufufu… Dù có ghét phải thừa nhận, nhưng Primo nói đúng. Chúng ta có thể trêu anh ta sau,” Mukuro cười thầm, lơ đi cái nhìn giết chóc của Alaude.
Cozart gật đầu đồng tình. “Alaude, cậu có thể tiếp tục.”
“Cảm ơn, Quý Tòa,” Alaude nói trước khi mang ra một sấp giấy và đưa nó cho Elena. Sau khi kiểm tra và đọc lướt qua nó, cô đưa sấp giấy cho Cozart. Alaude nói trong khi người kia đọc. “Thưa Quý Tòa, những tài liệu trong tay anh bây giờ là bản danh sách những đại diện để làm nhiệm vụ hòa giải với căn cứ của nhà Decimo.”
“Hai mươi lăm người trong hai ngày á? Và tất cả bọn họ đều nắm trong phòng y tế sao?” Cozart nhướng này và người bảo vệ Mây gật đầu.
“Vâng, và tất cả bọn họ đều bị đánh mà không có lấy một cơ hội để mở miệng giải thích,” Alaude thêm vào.”
“Đúng thế chứ, Hibari?”
“Họ tụ tập. Tôi không thấy có lí do gì để phải nghe lời giải thích từ phía họ cả,” Hibari nói.
Alaude xem đó là cơ hội để biện minh cho hành động của Primo. “Thưa Quý Tòa, bị cáo không nên bị kép vào tội này. Anh ta đã dùng mọi phương thức thương lượng để giao tiếp với nhà Decimo. Việc đó cộng với sự thật rằng họ đã tàn bạo tấn công những người đại diện của Primo đã biện hộ cho lí do mà Primo đột nhập căn cứ của họ. Dù sao, đó là lẽ thường tình đối với một boss khi người của mình bị đánh dã man như thế. Còn chưa kể, dưới danh người tiền nhiệm của Tsuna, anh ta không nên bị cấm đi thăm Vongola Decimo.”
“Đó là tất cả rồi phải không, Alaude?” Cozart hỏi, nhận được một cái gật từ người bảo vệ kia. Anh sau đó quay sang Hibari, “Cậu có thể trở về chỗ ngồi của mình.”
“Giờ HẾT MÌNH tới lượt của tôi rồi,” Ryohei rống ngay sau khi Hibari về chỗ ngồi của mình. “Tôi HẾT MÌNH cho gọi Knuckle để lấy lời khai của anh ta.”
Mọi người nhăn mặt trước âm lượng lớn và thầm cầu nguyện mình sẽ không bị điếc sau phiên tòa. Knuckle đứng lên bục nhân chứng. Anh đang cực kì lo lắng. Anh cố gắng bình tĩnh lại.
“Tôi HẾT MÌNH có chuyện muốn hỏi anh,” Ryohei nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Hỏi đi. Tôi sẽ HẾT MÌNH trả lời nó,” Knuckle đáp với giọng lớn tương đương, cố gắng giấu đi vẻ hoang mang của mình.
“Vậy, HẾT MÌNH chuẩn bị đi,” Ryohei nói một cách nghiêm nghị, khoanh tay lại và nhắm mắt như là đang đăm chiêu suy nghĩ lắm.
Một phút.
Ba phút.
Năm phút.
Mọi người bắt đầu cảm thầy nản. Ryohei ở trong tư thế suy nghĩ đã năm phút rồi mà không tạo ra bất kì tiếng động nào – điều chưa bao giờ xảy ra trước đó.
Cozart tằng hắng và cố tỏ ra bình thường. “Cậu có thể đặt cậu hỏi rồi, Ryohei.”
Mắt Ryohei bừng mở, “Nhưng, tôi HẾT MÌNH cần chút thời gian để suy nghĩ.”
“Urrm, tại sao?” Cozart ngập ngừng hỏi.
Ryohei nghĩ một lúc rồi trả lời. “Tôi đã HẾT MÌNH quên mất mình nên hỏi gì rồi.”
Mọi người xanh mặt trước lời thừa nhận của người võ sĩ quyền anh. Cozart muốn đập đầu lên bàn. Không may, anh cần phải giữ hình tượng của mình. Anh chỉ hi vọng rằng mình còn đủ lí trí sau khi phiên tòa kết thúc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét